Khác với thiên thạch, nhiều vệ tinh được làm bằng nhôm và hoàn toàn có thể tác động nghiêm trọng đến môi trường khi bốc cháy trong khí quyển.





Sau khi ngừng hoạt động, các vệ tinh thường rơi trở lại khí quyển và cháy rụi. Ảnh: ESA.

Sau khi ngừng hoạt động, những vệ tinh thường rơi quay về khí quyển và cháy rụi. Ảnh: ESA.

Trong những năm tới, quỹ đạo Trái Đất sẽ trở thành đông đúc hơn nhiều bởi những dự án công trình mạng lưới vệ tinh như Starlink (SpaceX), Starnet (Trung Quốc) và Kuiper (Amazon). Khi những vệ tinh này ngừng hoạt động và rơi xuống khí quyển, chúng hoàn toàn có thể gây tác động nặng nề đến môi trường, Futurism hôm 7/6 đưa tin.

Kể cả khi những mạng lưới vệ tinh khổng lồ hoàn thành, lượng vật chất nhân tạo bốc cháy trong khí quyển vẫn ít hơn nhiều so với lượng thiên thạch và những vật thể tự nhiên tương tự như khác. Tuy nhiên, những vệ tinh có thành phần hóa học rất khác so với thiên thạch. Theo nghiên cứu xuất bản trên tạp chí Scientific Reports, lượng nhôm bị đốt cháy đó hoàn toàn có thể tạo ra một lỗ thủng mới trong tầng ozone – hoặc thậm chí vô tình biến đổi khí hậu và môi trường Trái Đất.

đầu năm mới nay, một cuộc thử nghiệm geoengineering (kỹ thuật tác động lên khí quyển Trái Đất nhằm làm giảm sự nóng lên toàn cầu) sử dụng những hạt vật chất trong khí quyển để phân tán ánh sáng Mặt Trời đã bị ngừng lại do công chúng phản đối. Tuy nhiên, việc đốt cháy những vệ tinh bằng nhôm trong khí quyển hoàn toàn có thể sẽ mang lại tác động tương tự như, theo nhà thiên văn Aaron Boley tại ĐH British Columbia, đồng tác giả nghiên cứu.

“Có vẻ giờ chúng ta sẽ tiến hành thử nghiệm này mà không tồn tại bất kể sự giám sát hay quy tắc nào. Chúng ta vẫn chưa rõ giới hạn là gì và tầng thượng quyển sẽ bị thay đổi thế nào”, Boley nói.

Ngoài geoengineering, nhôm còn đề ra một vấn đề khác. Boley cho biết, vệ tinh bốc cháy trong khí quyển hoàn toàn có thể dẫn đến một lỗ thủng ozone mới. Giới Chuyên viên đã biết về nguy cơ này khi thấy những hoả tiễn đốt cháy loại nhiêu liệu chứa nhiều nhôm và tạo ra những lỗ nhỏ trong tầng ozone trong quy trình phóng.

“Một số người cho rằng chúng ta không thể đổ nhựa ra biển nhiều đến mức gây biến đổi, hoặc không thể thải carbon vào khí quyển nhiều đến mức tạo ra sự khác lạ. Nhưng trong thực tiễn, đại dương đang gặp vấn đề ô nhiễm nhựa, khí hậu đang biến đổi do những hoạt động của con người và do con người thay đổi thành phần của khí quyển. Chúng ta cũng sắp mắc phải sai lầm tương tự như khi sử dụng không gian”, Boley nhận xét.

Thu Thảo (Theo Futurism)

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *